MỘT SỐ YẾU TỐ NGUY CƠ TIM MẠCH-CHUYỂN HÓA VÀ ĐÁNH GIÁ KẾT QUẢ ĐIỀU TRỊ BẰNG THUỐC EMPAGLIFLOZIN PHỐI HỢP METFORMIN Ở BỆNH NHÂN ĐÁI THÁO ĐƯỜNG TÝP 2 CÓ THỪA CÂN, BÉO PHÌ
Nội dung chính của bài viết
Tóm tắt
Đặt vấn đề: Đái tháo đường týp 2 là bệnh đa yếu tố cả trong nguy cơ, cơ chế bệnh sinh, biến chứng và điều trị, gây ảnh hưởng rất lớn đến chất lượng cuộc sống cũng như gánh nặng kinh tế cho xã hội. Mục tiêu nghiên cứu: Khảo sát một số yếu tố nguy cơ tim mạch–chuyển hóa và đánh giá kết quả điều trị của thuốc Empagliflozin phối hợp với Metformin ở bệnh nhân đái tháo đường týp 2 có thừa cân, béo phì. Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu theo dõi trên 40 bệnh nhân đái tháo đường týp 2 có thừa cân, béo phì, phân tích số liệu bằng phần mềm SPSS 18.0. Kết quả: Yếu tố nguy cơ: tăng huyết áp chiếm 50%; nồng độ glucose huyết tương lúc đói chưa đạt chiếm 67,5%; béo bụng chiếm 90%; béo phì độ I 57,5% và độ II 5%; ≥60 tuổi chiếm 20%; có hút thuốc lá 20% và không tập thể dục chiếm 32,5%; mức huyết áp, glucose, HbA1c sau 3 tháng điều trị đều thay đổi có ý nghĩa thống kê, p<0,05. Kết luận: Thuốc Empagliflozin phối hợp với Metformin điều trị ở bệnh nhân đái tháo đường týp 2 có thừa cân, béo phì giúp kiểm soát tốt về nồng độ glucose huyết tương lúc đói, HbA1c và huyết áp.
Từ khóa
Yếu tố nguy cơ tim mạch-chuyển hóa, đái tháo đường týp 2, thừa cân, béo phì
Chi tiết bài viết

Bài báo này được cấp phép theo Creative Commons Attribution-NonCommercial-ShareAlike 4.0 International License.
Tài liệu tham khảo
2. Nguyễn Hải Thủy (2018), Cập nhật về thay đổi lối sống trong điều trị bệnh đái tháo đường, Kỷ yếu Hội nghị Nội tiết – Đái tháo đường - RLCH miền Trung và Tây Nguyên mở rộng lần thứ XI, tr. 19-29.
3. Hans-Ulrich Haring, Ludwig MERKER, Elke Seewaldt-Becker, and et all (2014), Empagliflozin as Add-On to Metformin in Patients With Type 2 Diabetes: A 24-Week, Randomized, DoubleBlind, Placebo-Controlled Trial, Diabetes Care 2014, 37, pp. 1650-1659.
4. Hertzel C. Gerstein (1998), Effect of intensive blood-glucose control with metformin on complications in overweight patients with type 2 diabetes, (UKPDS 34), Lancet 1998; 352, pp. 854-65.
5. Ogurtsova K., et al. (2017), IDF Diabetes Atlas: Global estimates for the prevalence of diabetes for 2015 and 2040, Diabetes Res Clin Pract, (128), pp. 40-50.
6. Thomas A. Wadden, et all. (2006), A Description of the Lifestyle Intervention and the Evidence Supporting It, Obesity (Silver Spring), 14(5), pp. 737–752.
7. Volk A., et al (1999), Insulin action and secretion in healthy, glucose tolerant first degree relatives of patients with type 2 diabetes mellitus. Influence of body weight, Exp Clin Endocrinol Diabetes, 107 (2), pp. 140–7.
8. Wenying Yang, et al (2015), Efficacy and safety of dapagliflozin in Asian patients with type 2 diabetes after metformin failure: A randomized controlled trial, Journal of Diabetes, 2(12) pp. 1-13.
9. Williamson DF., et al (2000), Intentional weight loss and mortality among overweight individuals with diabetes, Diabetes Care, 23, pp. 1499-1504.
10. Yeung RO., et al (2014), JADE Programme, Lancet Diabetes Endocrinol; 2, pp. 935–43.