TÁC NHÂN VI KHUẨN GÂY BỆNH VIÊM PHỔI THÙY Ở TRẺ EM TẠI BỆNH VIỆN NHI ĐỒNG CẦN THƠ

Trần Quang Khải1, , Trần Ngọc Dung1, Nguyễn Thị Hải Yến1, Bùi Quang Nghĩa1
1 Trường Đại học Y Dược Cần Thơ

Nội dung chính của bài viết

Tóm tắt

Đặt vấn đề: Viêm phổi thuỳ là một thể lâm sàng viêm phổi, bệnh thường nặng và khó chẩn đoán nếu chỉ dựa vào lâm sàng. Tại Cần Thơ, hiện nay chưa có công trình nghiên cứu nào về tác nhân vi khuẩn gây viêm phổi thùy ở trẻ em. Mục tiêu nghiên cứu: Khảo sát các đặc điểm dịch tễ, lâm sàng, cận lâm sàng, tác nhân vi khuẩn gây bệnh thường gặp gây bệnh viêm phổi thùy ở trẻ em tại Bệnh viện Nhi Đồng Cần Thơ. Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: Mô tả cắt ngang. Nghiên cứu được thực hiện trên 72 bệnh nhi viêm phổi thùy nhập khoa Nội Hô Hấp Bệnh viện Nhi Đồng Cần Thơ từ tháng 5/2019 đến tháng 4/2020. Bệnh nhân được thực hiện RT-PCR (Realtime Polymerase chain reaction) dịch khí quản qua ngã mũi NTA (Naso tracheal aspiration) tại Viện Nghiên cứu gen và miễn dịch quốc tế, Công ty Nam Khoa, thành phố Hồ Chí Minh. Kết quả: Viêm phổi thùy xảy ra chủ yếu ở trẻ từ 3 – 7 tuổi (51,4%). Triệu chứng lâm sàng thường gặp là ho (100%), sốt (93,1%), thở nhanh (87,5%), rút lõm ngực (51,4%), khò khè (45,8%), ran ẩm/nổ (38,9%). 65,3% các trường hợp có CRP tăng >10 mg/L. Kết quả RT-PCR NTA dương tính là 91,2%. Streptococcus pneumoniae chiếm tỷ lệ nhiều nhất 66,2%, kế đến Staphylococcus aureus và Mycoplasma pneumoniae (cùng chiếm 39,7%), Haemophilus influenzae (20,6%), Moraxella catarrhalis (11,8%). Kết luận: Tác nhân vi khuẩn gây bệnh chính của viêm phổi thùy ở trẻ em là Streptococcus pneumoniae, Staphylococcus aureus và Mycoplasma pnemoniae. Do đó, điều trị kháng sinh nên tập trung vào 3 loại vi trùng này.

Chi tiết bài viết

Tài liệu tham khảo

1. Đào Minh Tuấn (2011), Nghiên cứu biểu hiện lâm sàng và căn nguyên viêm phổi thùy ở trẻ em, Tạp chí Y Học Quân Sự, 5, 34-38.
2. Đinh Thị Yến (2015), Lâm sàng, cận lâm sàng và kết quả điều trị 63 trường hợp viêm phổi thùy tại Bệnh viện trẻ em Hải Phòng, Tạp chí Nhi khoa, 8, 23-29.
3. Esposito S., Bianchini S., Gambino M., et al. (2016), Measurement of lipocalin-2 and syndecan-4 levels to differentiate bacterial from viral infection in children with communityacquired pneumonia, BMC pulmonary medicine, 16, 103.
4. Guo W.L., Wang J., Zhu L.Y., et al. (2015), Differentiation between Mycoplasma and viral community-acquired pneumonia in children with lobe or multi foci infiltration: a retrospective case study, BMJ open, 5, e006766, doi:10.1136/bmjopen-2014-006766.
5. Jain S., Williams, D.J., Arnold S.R., et al. (2015), Community-acquired pneumonia requiring hospitalization among U.S. children, The New England journal of medicine, 372, 835-845.
6. Kim Y.W., Donnelly L.F. (2007), Round pneumonia: imaging findings in a large series of children, Pediatric radiology, 37, 1235-1240.
7. Marcelo C.S., Paulo J.C.M., Renato T.S. (2018), Pneumonia in children, In Kendig’s Disorders of the Respiratory Tract in Children, 9th ed.; Wilmott, R.W., Ed. PA: Elsevier: Philadelphia, 2018; pp. 1597-1644.
8. Shah S.N., Bachur R.G., Simel D.L., et al. (2017), Does This Child Have Pneumonia?: The Rational Clinical Examination Systematic Review, Jama, 318, 462-471.
9. Tran K.Q., Pham H.V., Nguyen P.M., et al. (2020), Lobar pneumonia and bacterial pathogens in Vietnamese children, Current Pediatric Research, 24, 247-253.
10. WHO (2013), Pocket book of Hospital care for children - Guidelines for the Management of common childhood illnesses, 2nd ed., World Health Organization: Geneva.
11. Williams D.J., Zhu Y., Grijalva C.G., et al. (2016), Predicting Severe Pneumonia Outcomes in Children, Pediatrics, 138, e20161019. doi: 20161010.20161542/peds.2016201620161019.